ĐỨC THƯỢNG ĐẾ GIÁNG CƠ DẠY VÔ-HÌNH-QUAN Trước khi lập đời Thượng Nguơn Thánh Đức thì nền văn minh vô-đạo-đức sẽ bị tiêu diệt. THI “VÔ-VI” mật-diệu chuyển Kỳ-Tam, HÌNH-học Siêu-Quang cứu cõi phàm QUAN Đảnh Nê-Huờn Khai Trí-Huệ, Hành-y khẩu-khuyết luyện “Già-Lam” ! Căn lành tỉnh thức năng tu-học … Chánh-Giác Qui-Y Phật bổn tâm. “Ngũ-Uẩn Giai-Không” phương giải-thoát. “Vô-sanh bất-diệt” dứt luân-trầm ! “Thiên-Phục Nguyên” Dậu thời, ngày 15 tháng 10 niên Kỷ-Tỵ (12-11-1989) THẦY DẠY ĐỂ ĐỘ ĐỜI KHỎI VƯỚNG MUỘI MÊ BÀI Theo Đàn Ngọ, Dậu thời Thầy tiếp, Khuyến tu hành cho kịp kỳ ba, Kẻo không tan xác ra ma, Con Thầy điên-đảo bất hòa cạnh-tranh. Nay Thầy giảng lý thanh nhiểu chiếu, Bớ nữ, nam cố hiểu hành trì … Gắng tu cho kịp kỳ thi, Tàn cơ buổi chót ắt nguy vô-cùng ! Ôi! Chiến trận hãi-hùng kinh-khiếp ! Nói sao hết chẳng kịp đâu con ! Biết bao nhiêu trận héo-don, Khó lòng tránh khỏi chẳng còn mấy ai …! Hỡi Phục-Nguyên ! Thường rày cứu độ … Vững tâm lành bồi-bổ công-lao, Độ cho tất-cả thoát đau, Trở bầu điển hóa thanh-cao nhiếp hồn. Thầy khuyên con tự tồn linh tánh, Gắng giữ thân nạn tránh sau nầy, Còn nhiều tình-huống bi-ai … Theo đời cam chịu nghiệt-cay với đời ! Nhưng tự con vậy thời léo-lách … Trí huệ thông cốt-cách định tri … Nhiếp thâu bổn thể “Anh-Nhi” Khải nguồn siêu-lý mà ly nạn trần. Cứu đời khổn phải cần có xác, Dụng lý mầu giải-thoát đánh tiêu. Trừ tan âm chướng ngặt-nghèo, Đẩy lui âm hậu để gieo đạo lòng. Thầy khuyến-khích vài dòng con trẻ, Vững bước đường lạnh tẻ độ tha, Giáo nhân-chân bước ta-bà, Phong-sương nhuộm áo nâu già định tri ...! Dùng huệ pháp để ghi máy Đạo, Lấy Tiên-Thiên trừ tảo âm lòng, Trở về nguồn mạch diệu thông, “Ma-Ha Bát-Nhã” rửa lòng tối đen. Hằng ghi nhớ soi đèn trí-huệ, Dụng linh-huyền thực-thể công-phu, Để trừ bao cảnh mê-mù, Tự con cố-gắng công tu lo tròn … Tu phải giữ mót bòn đức hạnh … Đường cứu-đời cám-cảnh độc đơn, Nhưng lòng diệu hiệp phục-huờn … Có Thầy đền lại “Chơn-Nguơn” điểm đầu. Tròn hạnh nguyện bấy lâu của trẻ, Để công tu lẹ lẹ mau mau, Dù cho sống cảnh ba đào. Tâm rời thân xác có nào thở-than ! Dụng Chơn-Lý mở-màng Thiên-Điễn, Gắng ghi diệu hiệp thanh-bường, Đó là hành-hóa tha-phương cứu-đời ! Chí vẫy-vùng đòi nơi xông-xáo, Đem huệ-mầu bổ-báo nguyên-nhân, Tạo gây dựng máy Kim-Thần, Trở vào nhứt điểm “Kim-Ngân Trung-Mồ”. Nay con có gì không, cần hỏi ? Thầy giải-đáp rất đổi sâu-xa … Phục-Nguyên giáo pháp hành tha, Có gì không hỡi? Nói ra tri tường ! Này Phục-Nguyên ! PN : Nam-Mô A-Di-Đà-Phật ! THẦY : Nếu không có điều chi cần hỏi, thì Thầy sẽ thăng ! PN : Kỉnh Đại-Từ-Phụ ! PHÚ Con lòng thành kỉnh dâng Từ-Phụ, Rải điễn lành hòa tựu thiện-duyên, Dùng Đạo thâm bí-diệu gieo truyền … Quay một mối “Tiên-Thiên Vi-Mật”. Con nhìn kỹ chúng-sanh đa tật … Biết chừng nào huờn thật Đạo Thầy ? Mặc dầu khổ con quyết hoằng-khai … Nhưng nghiệp-chướng ưu-hoài thói tục. Vì ngã nhân trong vòng thần-thức, Thế cho nên xa luật “Chơn-Truyền …” Biết chừng nào mối Đạo phục-nguyên ? Cho tròn mối gieo truyền nhứt thống ! Con ta-bà chí-chơn gióng-trống; Trống lôi-âm khua động tâm người, Nhưng thấy đâu rõ thấu chơn khơi ! Mãi trụ-chấp theo lời lý-chướng … Con kỉnh Thầy quyền-năng chấp-chưởng, Để độ đời khỏi vướng muội-mê … Vì tình thương chơn-lý đề-huề, Kỉnh Từ-Phụ giải mê cho tục. Vì tình thương chí-chơn siêu-thức, Tùy cơ-duyên dùng luật Đạo Khai, Biết chừng nào xán lạn Cao-Đài ? Quá nghiệp-chướng trần-ai rối loạn … Do phái-phe thế nên không sáng … Mù đạo lòng khó hãn lý chơn … Dầu thành-tâm con khải nhịp đờn ; Đờn chơn-lý keo sơn tỉnh thế ! Con thành tâm cầu xin Thượng-Đế, Cha linh hồn Ngọc-Bệ giải oan, Vì tình thương nhân-loại trần hoàn, Chịu u-tối trong màng bao-phủ … Con kỉnh bạch Đại-Từ-Phụ ! THẦY: PHÚ Nghe mấy lời thành-tâm khí bửu, Của con hiền đầy-đủ hỏi ra, Mau nhiếp bổn thâu đặng “Ma-Ha”, Thầy giảng dạy hiệp-hòa lý đạo. Con biết sao kỳ-tam lơ-láo, Nói tu nhiều khó tạo nhứt tâm ? Này Phục-Nguyên! Xán-lạn uyên-thâm, Thầy dẫn-giải ẩn nằm Siêu-Lý … Từ “Nhứt-Kỳ Qui-Nguyên Trực-Chỉ”. Hai ức về thành-vị nguyên-nhân, Đến nhị-kỳ rộ nở chơn-thần, Duy chỉ hai hiệp phần Thiên Điễn. Chín hai ức nằm trong ác biển … ! Là biển trần nấu chuyển tâm-tư, Con sống theo thói tục lao-lư, Quên nếp cũ Đại-Từ ứng-lộ … ! Theo thời-gian đi vào độ-số, Mờ linh-hồn khó độ huyền-vi, Đến ngày nay đúng chỗ Tam-Kỳ, Bao hóa-nhân Thầy qui một mối ! Nguyên với Hóa cộng chung lặn-lội … Kiếp phù-sinh rất đổi thê-lương, Nên xáo trộn trong nhịp âm-dương, Khó giác-ngộ tầm phương chơn tánh ! Rồi cuối cùng cái cơ chẳng tránh, Cơ sảy-sàng theo bánh vòng tròn Vì tàn cơ gom một lần thôi. Để Thầy sàng ra mòi thiệt tướng !!! Do phàm tâm hóa-nhân hẹp lượng, Sống dòng đời thâu vướng trầm-kha, Nên phái-phe cứ mãi phân ra, Chẳng gom một tâm hòa nhứt bổn ! Con đừng lo cứ đi cơ “Đốn”, Chẳng trụ vào thành chốn đạo-mầu, Vì có Thầy Thượng-Đế quyền sâu, Trong Tam-Kỳ gồm thâu Đại-Đạo. Gióng tiếng chuông gợi hồn hoài-bảo, Tức đã thành chiếc áo thanh-y … Đâu gom người như con nghĩ chi chi, Mà một lý là qui tất-cả. Chẳng cần nghĩ nhìn trong bản-ngã, Chẳng cần lượng vì giá quá nhiều, Cần phẩm tu Hạnh-Hạ gương nêu … Một ngọn đuốc cũng khêu bóng tối ! Nay Thầy đặt ra đầy lề-lối … Phương hướng hành “Sám-Hối Qui-Nguyên …” Dụng chí-tài hữu-thể gieo-truyền … Con xông-pha đầu tiên gom-góp … ! Này con ơi! Nhà tranh tự lợp, Cũng tránh mưa trong lớp nghèo-nàn, Còn hơn con ở chỗ đồng hoang, Đó ý Thầy gợi chan cho trẻ ! Thầy xuống thế đâu là lặng-lẽ, Chuông “Thánh-Đức” đánh xé màng-tang, Để tỉnh hồn cho trẻ quày đoàn, Không quày lượng lan-tràn nhơ-nhớp … Chỉ quày tâm theo từng thứ lớp, Chọn giống lành cho hợp ý Thầy, Đó là điễn trượng bủa khắp Thầy xoay, Không mong thành hoặc ngày đạt-đạo. BÀI Chuông Thánh-Đức Thầy đà gióng trống ; Tiếng lôi-âm gợi động tâm-hồn, Huyền-Khung Thượng-Đế Chí-Tôn, Kỳ-Tam giáng hạ bảo-tồn Đạo linh. Để tất-cả nguyên-sinh dưới thế, Hóa với nguyên hai lẽ thi-đua. Con đừng có mãi phân-bua, Giữ phần trọn hạnh mà vùa tu tâm. Vì kỳ chót gieo mầm thánh giống, Thầy lọc-lừa chẳng hỏng như xưa, Đi vào cơ pháp Đại-Thừa. Qui tâm một mối bỏ chừa tánh tư … Không góp lượng bấy chừ lẹ lẹ, Chơn-lý ra mở hé diệu-huyền, Cho người đủ phước đủ duyên … Nguyên-nhân kịp nối gieo truyền hậu-lai. Còn hóa-nhân nếu ai ngộ đặng … Cũng tiến lên Thầy chẳng phân ra, Tùy theo con bỏ tâm ma, Đâu cần theo số lượng hòa như ai ! Đó mấy lời Thầy khai diệu điễn, Phục-Nguyên con ứng biến theo đời, Mặc cho kẻ thế đua bơi. Lý lành con giảng mà khơi nội lòng. Tuy nhiều giống nhưng trồng chẳng đặng, Còn bằng hơn con vặn một thôi, Đến khi khí tiết đủ mòi, Gieo vào dưới đất theo thời-gian lên ! Đó chon-lý Thầy đền bù trẻ, Dù một nhà lạnh-tẻ tối-tăm, Chỉ cần ngọn đuốc xa-xăm, Thắp lên sẽ sáng muôn năm trường-tồn. Cơ Đại-Đạo nhập môn bửu khí. Tịnh-luyện lòng tháo chỉ gở oan, Đâu gọi hiệp chủng hợp đoàn, Chỉ cần nhứt-thống hòa-chan Đạo lòng ! Tự con sửa nội trong mau lẹ, Thấy chúng-sanh là lẽ vô-thường, Đó là con ngộ mùi hương ; Mùi hương Đạo Pháp mà bươn-bươn hoài. Thôi bấy lời Thầy quày-quả bước, Giả đàn tiền cho được tịnh-an, Đàn sau Thầy tiếp Thiên-Bàn, Lộ cho con thấy mở màng siêu-nhiên ! Vì sao gọi Huyền-Thiên Thượng-Đế, Trong Kỳ-Tam xuống bệ dương trần ? Để rồi khai Đạo hương ân, Cũng đành thua chịu các phần âm-ma. Đó bấy lờiTrời. Cha lui gót, Phục-Nguyên con bòn-mót quả công, Tịnh-thanh diệu điễn nơi lòng, Trưởng dương “Tồn Bửu Chơn-Thần” tịnh an. Này Phục-Nguyên ! Con đã thấu hiểu rõ lẽ siêu-nhiên chưa? PN : Mô Phật! Bạch Đại-Từ-Phụ ! Con đã thấu rõ… THẦY : Thôi Thầy thăng. PN : Nam-Mô A-Di-Đà-Phật ! B |