THỦ-NHỨT
244-Trong mình có một cái hang ''không ''
thâu hết vào hang cả thảy đồng
nên nói "tri-nhứt vạn sự tất "
Ưng vô sở-trụ sanh kỳ tâm. TỨ-LIÊN-HƯỜN
[ 1 ]
245-Một là một khiếu ở ngay mình
biết đặng khiếu nầy vạn-sự linh
thần-khí quy-lai; người dỏng-mảnh
thấy nghe đem lại; tánh quang-minh
nằm-ngồi giữ-chặt ôm ràng-rịt
đi-đứng không lìa nhớ khỉnh-tin
có một cửa nầy là" cửa-phép "
kêu bằng vào đạo; đạo quang-nghinh.
[ 2 ]
246-Đạo hoan-nghinh đem lại hư-không
mới biết công-phu chổ mặn-nồng
ngoài-mượn âm-dương hoà động-tịnh
trong điều thở ngó chạy lưu-thông
tai nghiềm điều-tức ra vào đúng
mắt giữ định-nam thượng-hạ-đồng
thăng-giáng vãng-hườn ngừa gián-đoạn
giữ chừng dây phép tới thành công.
[ 3 ]
247-Tới thành công giữ chặt hoài-hoài
trung-khiếu bao-giờ cũng chẳng-sai
miệng-ngậm lưởi cong đừng tọc-mạch
ăn ngay ở thật rán giồi mài
trong khi công-quả nghiềm kim-định
thừa lúc công-phu để dọn-bài
ví biết tu-hành là khó-nhọc
giữ sao kín-mít tự trong ngoài.
[ 4 ]
248-Tự trong ngoài hở chơn-linh
cầm chặt chơn-linh rán giữ-gìn
thở ngó tròn vo nguồn tự tại
ngày-đêm sáng-rỡ tướng quang-minh
một lời một nói kềm tâm-nhẫn
khi động khi im nhớ giữ bình
chung-thỉ cũng về trong chổ một
một là một khiếu ở ngay mình. SOI-HỒN
249-Đêm trường thanh-vắng rán rình coi
một khối tròn vo hiện hẳn-hòi
muôn đạo hào-quang loà trước mắt
ấy là xá-lợi rán săm-soi
NGŨ-LIÊN-HƯỜN
[ 1 ]
250-Tham-thoàn phải rõ phép soi-hồn
nương đó mà rèn tánh-trí khôn
khi tỏ khi lờ đừng hoảng-hốt
lúc tan lúc hiệp chớ bôn chôn
tròn-tròn sáng-sáng tâm-minh-mẫn
mịt-mịt mờ-mờ tánh ám-hôn
Len-lén rình xem đâu phát-hiện
nhớ ngay chổ đó chớ nên nôn.
[ 2 ]
251-Chớ nên nôn vì nó tan liền
giống nó xưa nay nhát tự-nhiên
ngày thả dạo chơi cùng thế-giới
đêm về ẩn dạng tại đơn-điền
chờ khi thanh-vắng chường mày-mặt
đợi lúc canh tàn hiện bồn-nguyên
nhờ nó dắt-dìu trong mổi bước
tu-hành nhờ nó mới bình yên.
[ 3 ]
252-Mới bình yên thì dể công-phu
mổi nét sáng-soi mổi vận-trù
Hà-cớ vàng-xanh; hà-cớ ửng ?
tại sao tròn méo; tại sao lu ?
dò trong lóng-đục; bày tâm sáng
khử-trược lưu-thanh; mở tánh mù
chú-ý lúc tan cùng lúc hiệp
biết lui biết tới chắc đường tu.
[ 4 ]
253-Chắc đường tu-luyện mới mừng lòng
rán lọc linh-hồn tột bực trong
một khối tròn vo xây lia-lịa
bảy màu sáng-rở chạy vòng-vòng
ngoài tua hoa cải chia từ lớp
trong nhóm hườn tim giụm một tròng
chánh-thị ngọc người tên xá-lợi
linh-quang nhứt-điểm nhiệm vô-song
[ 5 ]
254-Nhiệm vô-song muôn kiếp trường-tồn
ấy thiệt rõ-ràng chánh-pháp-môn.
không dựa kệ-kinh dùa tín-ngưỡng
không theo tôn-giáo luống tầm ruồng
càn-khôn chung-hiệp lừng lừng lẩy
thế-giới tung-hoành tự-tự tôn.
hởi bạn tu-hành đang chí quyết
tham-thoàn phải giữ phép soi-hồn. KHỞI-HOẢ
255-Trong mình tình-dục luống chàng-ràng
khởi hoả được mà đốt cháy tan
nhưng phải biết hoả nào là hoả-hậu
lửa nầy là lửa nấu ra vàng. TỨ-LIÊN-HƯỜN
[ 1 ]
256-Hoả-hậu ở trong kim-định-tam
vàng mà sanh lửa; lửa hay cầm
đốt tan nhơn-dục bày thiên-lý
bồi vóc kim-thân cổi lốt phàm
kẻ biết đương như thì khởi dấy
ai còn vọng động chớ nên ham.
một mai một rủi không chừng đổi
nguội-ngắt lửa lòng khởi mới kham.
[ 2 ]
257-Khởi mới kham nhờ bởi lặng-lòng
gió bừng lửa dấy ở nơi trong
muốn cho sức lửa thành tam-muội
phải thủ đơn-điền dụng tốn-phong
giữ chặt nhứt-hô và nhứt-hấp
đừng hay ra cửa với ra vòng
nhốt hơi phải rán cầm hơi lại
nộ khí khuyên ai phải dự-phòng
[ 3 ]
258-Phải dự-phòng ma-chướng nhiểu-nhương
mỗi đêm khởi hoả dấy cho thường
hơi dài tiếp-nối cùng hơi-vắn
khí bẩn đem về đổi khí dương
ngừa kẻ thị-phi chường trước mắt
cấm người ngoại đạo léo lên giường
phòng ai rán giữ riêng phòng nấy.
xua bộn xua bồ máng quỷ-vương.
[ 4 ]
259-Máng quỷ-vương rồi khởi chẳng-kham
phùng mang trợn dọc luyện tầm-xàm
thấy đâu cố đó càng ôn-cố
lấy giả làm chơn cứ việc làm
bất quá thở theo hơi thác-thược
dể gì dấy được lửa phi-phàm ?
muốn tường hoả-hậu làm nên đạo
hoả-hậu ở trong kim-định-tam TIẾP-DẨN
260-Hơi thở kỳ-trung tiếp dẩn-mình
tiếp mình khỏi trược dẩn mình linh
thông-đồng trời đất hoà-tinh-huyết
trong lọc hậu thiên bèn phá ám
ngoài thâu nhứt-khí ấy thừa-minh
cho hay đạo cả hơi là gốc.
cứ gốc mà phăng được thái-bình. TỰ-NHƯ
261-Hơi thở thiệt là cái máy linh
mổi người tự-lực lấy cho mình
bằng hau cho-động thần tư-lự
biết giữ hao-nhiên khí thái-bình
thăng-giáng im-lìm bèn giác-ngộ
ra vào liên-tiếp ấy quang-minh
công-phu mình phải tuỳ mình liệu
theo dạng bề ngoài luống tử-sinh. NỘI-DƯỢC
262-Nội dược là thuốc ở giữa mình
thuốc nầy tức thị khí-thần-tinh
khí gìn điều tức hoà cơ-bút
thần giữ định-tam hiệp-tánh-linh
luyện kỹ trúc cơ trừ bịnh-hoạn
công-phu thuần thục sẽ quang-minh.
chỉnh trong tâm thận làm nên đạo
mới biết trong mình có vật-linh. ĐIỂN
263-Người kêu Ông-phật kẻ Ông-trời
kỳ-thật điển-quang phủ khắp nơi
dựng thuở càn-khôn; bày thửa đạo
làm ra tánh-mạng; tạo ra đời
ở ngoài thế-giới kêu là điền
vào giữa mình người ấy thiệt hơi
học đạo phải chăng nhờ tiếp-điển
việc nầy mật lắm bớ trò ơi. LINH
264-Chừng nào tiếp được điển vào mình
mới biết tu-hành có vẻ linh
thần-khí càn-khôn hoà thửa đạo
âm-dương tánh-mạng kết nên tình
đạo-tình hổn-hiệp sanh mầu-nhiệm
nội-ngoại thông-đồng tự-phát-minh
cô-độc đố ai đầu cượng-lý
chẳng qua thôi cũng giỏi ngồi kình. BÁ-NHỰT 265-Bá-nhựt hôm nay đã đến rồi
bền lòng tu tới bớ trò ơi
một nghe thuyết-pháp đừng lơ đảng
hai giữ công-phu chớ sụt-lùi
thế-sự nợ đời mau giải-thoát
bút-cơ giáo-lý rán trau-giồi
vẩn-vơ tưởng nghỉ xin chừa bỏ
mổi bửa lên đây cứ tịnh ngồi. QUÊN
266-Một chữ quên là giềng mối đầu
nước trong dòm thấy rõ minh-châu
lặng lòng lặng tánh; tinh thần sáng
quên dục quên tình thế sự thâu
trước mắt bên tai; thèm đếm xỉa
dầu ngồi hay đứng; chẳng tha cầu
đối người đối cảnh; không không vậy
quên tột chổ quên mới nhiệm-mầu. NGƯNG
267-Giữa lúc yếu minh chẳng biết gì
thần-ngưng khí núp gỏi là quy
thân-tâm dung-lạc; cùng mình chuyển
tánh-mạng; hiệp-hoà; nhứt thiết-tri
cửu-khiếu mở bày; người dũng-mảnh
tam-quan soi sáng đạo tinh-vi
dật-dờ phưỡng-phất dường say-tỉnh
tỉnh lại mới hay cái lạ-kỳ. THIÊN-CƠ
268-Thiên-cơ nào phải chuyện trò chơi
nhứt thiết nhờ tay của thợ trời
hiệp-sức diển-quang nghiềm sửng-mắt
hoà cùng âm-vận giữ chừng hơi
điển-quang chuyển-động sanh mùi đạo
âm-vận chuyển lao thoát nghiệp đời
mới biết cơ trời bày trước mặt
tại người lơ-đỉnh chịu buông-lơi
QUY-TRUNG
269-Quy-trung là đem một về trong
thái-cực lưỡng-nghi hội giữa lòng
ngoài thủ định-nam nghiềm mặc-mặc
trong gìn điều-tức thủ song-song
lửa vào lư-nội gầy tam-muội
hơi xuống hạ-điền dấy tốn-phong
cái máy càn-khôn rày chuyển-động
giựt mình mới biết đạo gần xong NỘI-CHIẾU
270-Mở cửa lòng dòm thấy mặt ông
từ-nhiên trời-đất sẽ thông-đồng
sáng-soi thần-phủ; người minh-mẫn
chiếu rạng khiếu-trung; đạo mặn-nồng
oan-nghiệt nợ đời tiêu mất vốn
ma-tình quỹ giục chạy như dong
đèn trời mới biết là linh-nghiệm
rọi thẳng một đường thấu cửa không. CHUYỂN
271-Chuyển là chuyển-động máy trong mình
máy chuyển từ nhiên mở khiếu-linh
lửa cháy nước sôi người phát-giác
thần-ngưng khí-tựu đạo quang-minh
im-lìm mờ-lặng hoà tâm-thận
hoảng hốt yểu minh hiệp tánh-tình
ấy lúc thay xương và đổi cốt
ai mà ngụ-ý mới là tinh. ĐẠI-HÙNG
272-Ta thắng nổi ta mới đại-hùng
nhiên; hưu; nhẫn; mặc; bốn điều hung
nhẫn mình nhu-nhược rèn thanh-tịnh
mặc họ oai-linh giỏi trợn-phùng
hưu huỷ nhơn-tình gần đạo-đức
nhiêu tha ân-oán hưởng trung-dung
nào cần sức mạnh và gan-ruột
hay-dở về nơi buổi cuối-cùng VÀO-CỬA
273-Cái cửa trời kín mít tư-nhiên
người hay mở đặng bước vô liền
thâu lằn điển-khí hoà tâm-thận
rút ngọn lửa hồng hiệp hống-diên
phàm-ý đổi ra làm thánh-ý
hậu-thiên học lại hoá tiên-thiên
phải tường nội-ngoại gom về một
mới biết công-phu chổ diệu-huyền ẨN-SƠN
274-Đạo có mùi người nhờ có cảnh
muốn tu phải tìm lên non-lảnh
tuy vẫn cũng là nằm và ngồi
mà khác vì chổ tà chổ chánh
275-cũng nội công-phu với tứ thời
mà nhờ thắng-cảnh dỡ buông-lơi
im-lìm tai-mắt người tinh-tấn
thanh-tịnh tinh-thần dạ thảnh-thơi
xa kẻ phỉ-nhơn càng phỉ-chí
gần người đồng-đạo dể hoà hơi
từ đây tập-luyện cho thuần-thục
trọn chữ tu-sơn đáng một đời. THẮNG-CẢNH
276-Cảnh ngoài phải-hợp cảnh trong mình
hai cảnh hợp nhau gọi cảnh linh
cảnh giả ở ngoài che cảnh thật
đi vào cảnh trí mới quang-minh
277-Thắng-cảnh là cảnh ở giữa mình
cảnh nầy vào được mới quang-minh
tinh-thần quy-phục làm căn-bổn
khí-huyết điều-hoà tỏ tánh-linh
non núi ngoài nương; trừ dục-vọng
âm-dương trong hiệp; kết thai-hình
trong ngoài hai lẻ mà đi cặp
mới chắc thoát rồi nghiệp tử-sinh. GIÁN-ĐOẠN
278-Thần hay trì; khí hay tán
vì vậy công phu thường gián-đoạn
ví biết phục-khí; với phục thần
khí thanh mà thần còn thêm sáng
279-Khí phải luôn luôn hiệp với thần
thần mà lìa khí hại chơn-thân
âm-dương giao-cấu thông huyền-khiếu
tánh-mạng quy-nguyên; dứt nghiệp trần
huyền-khiếu chưa khai vì bất-cập
nghiệp trần còn vướng tại tham-sân
tham-sân bất-cập ngừa không-khỏi
gián-đoạn công-phu biết mấy lần. KHẢO
280-Xả-thân ép xác kêu là khảo
khảo ấy là mình nên thửa đạo
khảo hết mấy cái thói đổi-dời
khảo cho chừa cái lòng điên-đảo.
281-Chữ khảo nghĩa là bảo-cử mình
tu-hành nhờ khảo mới quang-minh
hể dơ thì rửa đừng than-thở
có tội lo đền chớ trớ-trình
rửa sạch mới tường đâu bí-quyết
trả rồi tỏ ngộ chổ chơn-linh
lau-chùi gương huệ trong khí sáng