[ 1 ]
168-Ưng-vô sở trụ; sanh kỳ tâm
tự-lập tự-tôn đố khỏi lầm
vạn-quyện thiên-kinh mò thuộc rốc
một lời khẩu khuyết biết đâu tầm
'tánh do tự ngộ' là vô-thượng
'mạng giả sư truyền'' ấy thậm thâm
vô thượng thậm-thâm gồm tánh mạng
hay gì dương-độc lại cô-âm.
[ 2 ]
169-âm-dương tánh mạng ở trong mình
phải biết ơn thầy chổ phát-minh
gần mực thì đen; không khỏi nhiểm
gần đèn thì sáng; tự nhiên-linh
tâm-tâm giác-ngộ; khai huyền-khiếu
thánh-thánh chơn-truyền; mở đức-tin
tánh-mạng song-tu đăng bỉ ngạn
đừng lo độc chiếc uổng công tình
[ 3 ]
170-Tình non-nước nghĩa thầy-trò
học đạo cho mình; phải biết lo
chớ tiếc dậm ngàn; ngơ ngẫn đợi
đừng ham nhắm mắt; xúm nhau mò
ăn không thấy lớn; vô-thường viếng
ngũ chữa tàn canh; bóng ác lò
tha-tự tri-nguyên; nguồn huệ-mạng
bái-cầu sư-tổ chỉ giùm cho
[ 4 ]
171-Cho hay đạo cả tự mình tu
chẳng khác đi đêm gặp bọn mù
đã biết nhơn-thân bèn tự-độ
phải nhờ khẩu khuyết dẩn công-phu
ngươn-thần chớ khá lìa ngươn-khí
cái trí thường hay cập cái ngu
há dể một cây làm đặng núi
âm-dương đầy-đủ nhảy ngoài-lu.
[ 5 ]
172-Lu bù giáo-lý giục người kêu
kinh-sách năm pho họ gọi nhiều
tánh mới lờ mờ mong phát-huệ
mạng đầy ngũ-uẩn vội cầu-siêu
bên tai; trước mắt; thèm quan-cố
khuất mặt; sau lưng; dám đánh liều
cái thứ tu-hành mà tự đắc
hỏi coi thành phật được bao nhiêu
[ 6 ]
173-Nhiêu-dung tức-thị giải lòng mê
mê thấy mê nghe rất bộn bề
ỷ-lại thần-quyền ham tín-ngưỡng
đeo theo giáo-pháp giỏi khen chê
tu-côi; tu quạnh; thêm tà mị
bày-đặt bày điều; chỉnh gớm ghê
những dạng bề ngoài là giả-dối
tây-phương trước mắt khó trông về.
[ 7 ]
174-Về quê phải học định nam-châm
không học làm sao tránh khỏi lầm ?
đã biết thần-hồn là bổn-tánh
nhưng mà phách vía thuộc về âm
vía-hồn tương-hiệp từ nhiên-ngộ
tánh-mạng song-tu thấu lý tầm
tất-yếu cầu sư truyền huệ-mạng
ưng-vô sở trụ; sanh kỳ-tâm. CÔNG-PHU
VÔ-BỊNH
175-Thuốc nào hay cho bằng linh-dược
há phải thỉnh mời ông biến-thước ?
vô-bịnh cùng không chỉnh tại mình
nội trong hai lẻ thanh và trược NGŨ-LIÊN-HƯỜN
[ 1 ]
176-Vô-bịnh mới là đáng mặt tu
tu gì thầy thuốc viếng lu-bù
tinh-thần muốn được thường tin-tấn
khí-huyết phải toan vận mạng trù
thấu chổ yếu-điều hơn nhập thất
không tường khẩu khuyết uổng công-phu
một lần phát nguyện trăm lần khó
đừng học rờ voi thể bọn mù
[ 2 ]
177-Mù-mịt phật-trời chẳng biết đâu
cứ do tâm-địa chớ tha-cầu
trong mình có sẳn bầu linh-dược
ngoài ngõ đừng ham phép nhiệm-mầu
an-phận thủ thường trừ bệnh-hoạn
thỉ-chung như-nhứt việc lo-rầu
điều-hoà khí-huyết xin cẩn-cấp
lục-dục thất-tình phải rán thâu
[ 3 ]
178-thâu-thần đem lại nhập hang đơn
hơi-thở ra-vô nhẹ tợ-đờn
chớ khá giựt mình chơn-khí kém
đừng cho hoảng-hốt hậu-thiên-hườn
ngoài kềm tai-mắt tròn duyên-phận
trong dứt ưu-tư tuyệt giận-hờn
cái thuyết hạ-mình là thượng-phẩm
người hay tự-liệu khỏi mang-ơn
[ 4 ]
179-Ơn thầy nghĩa bạn cực cho lòng
cái tánh chao hoài mấy thửo trông
ngoài nhắm oai-nghi coi đúng-đắn
trong thì tình-dục cột lòng thòng
tai nghe tiếng trái đà nghi-kỵ
mắt thấy chi gay đã phập-phòng
phật dạy hồi-quang là khước-bệnh
bị người hỏng-hảnh luyện không xong
[ 5 ]
180-Xong-xạy gì gọi trí nói ngu
càng tu càng bịnh dập lu-bù
nhức đầu đau-bụng rên như sấm
coi mạch chạy thầy hại tốn-xu
sợ chết hoảng hồn lo bổ-dưởng
quên mình non nớt thiếu công-phu
hởi người chí-quyết rằng tu-luyện
vô-bịnh mới là đáng mặt tu. MA-VƯƠNG
181- Ma-vương kỳ thiệt ở trong mình
ẩn-núp chung-quanh đám dục-tình
ví chẳng nhiều phen nhờ bảo-cử
ngàn tu muôn luyện dể gì linh TỨ-LIÊN-HƯỜN
[ 1 ]
182-Hởi người chí quyết đến tây-phương
đường-đạo thẳng-băng có một đường
nhắm trước định-tâm và định-tánh
quên sau ai mến với ai thương
mắt nghiềm chẳng ngó điều phi-nghĩa
tai tránh đừng nghe tiếng mị-thường
cứ việc lủi đầu đi riết tới
mới tường phương-pháp chế ma-vương
[ 2 ]
183-Ma-vương chánh-hiệu thiệt tam-bành
tai mắt; miệng là cửa tử-sanh
đóng lại êm-ru dường nước đứng
mở ra chạy mất cả duyên lành
ai hay kín-mít ngừa oan-nghiệt
kẻ thả luồng tuông bị dổ-dành
phải biết tây-phương đường hiểm-trở
nếu không trì chí uổng tu-hành
[ 3 ]
184-Tu-hành phải rán giữ chừng ma
chế được ma-vương để tới nhà
lặng-lẽ bên tai đừng ngó lại
im-lìm trước mắt chớ lo ra
ngoài hươi gươm huệ toan trừ giặc
trong niệm tâm kinh cốt đuổi tà
dầu gặp non cao cùng biển-thẩm
bền lòng chặt dạ cứ đi qua
[ 4 ]
185-Đi qua cho khỏi mới phi-thường
khỏi bị ma-vương xúm nhiểu-nhương
cảnh khổ bai nhiêu vui với cảnh
đường dài cứ việc rán thâu đường
chữ nghi cắt đứt không ràng buộc
chữ sợ quên rồi hết vấn-vương
hãy rán lóng nghe thầy nói rõ
hởi người chí-quyết đến tây-phương TU-CHO-MÌNH
186-Tu sao mà lại tu cho ai
bỏ đạo ở trong lượm đạo ngoài
ví biết vô-sanh thì bất-diệt
chi hơn cửa đóng với then gài NGŨ-LIÊN-HƯỜN
[ 1 ]
187-Học cho mình tu cũng cho mình
đạo ở giữa mình ấy đạo linh
tà-chánh từ-nhiên do nhữ kỹ
giác-mê há phải kiếm trong kinh
thờ trời há dể lòng dua-mị
tu-phật đừng lờn thói kỉnh tin
cung-kỉnh không bằng hay phụng mạng
người hay tự-lực mới quang-minh.
[ 2 ]
188-Quang-minh gốc ở tại trong tâm
thánh được thanh-nhàn là cực-lạc
tâm hay phá ám ấy quan-âm
tai nghiềm điều-tứclà vô-thượng
mắt giữ hồi-quang thiệt thậm-thâm
cửa đóng then gài gìn mối đạo
công-phu mình biết đạo mình cầm.
[3 ]
189-Mình cầm tâm được nữa mình nhờ
hơi sức nào lo chuyện bá-vơ
chớ khá ham-mê mừng núp bóng
rồi sau tỉnh-ngộ chịu lu-lờ
tu là tự biết đâu là đạo ?
đao phải cần tu chẳng phải thờ
kỳ thật nhân-thân là tự-độ
hồi quang phản chiếu thấy thiên-cơ.
[ 4 ]
190-Thiên-cơ có sẳn để cho dò
vì bởi người tu chửa dứt lo
chẳng xét phận mình trong lẩn đục
để lo thiên-hạ đói và no.
chữ tu ngoài miệng la rùm-ỏi
ông phật trong tâm bỏ tối mò
cười kẻ cho rằng mình ngộ đạo
mà nhè bỏ đạo nghĩ buồn xo.
[ 5 ]
191-Buồn xo cho kẻ tưởng đâu linh
đạo nắm trong tay chẳng biết gìn
chỉnh giỏi khoe tài tranh giáo-lý
không hay đóng cửa tụng huỳnh đình
cái câu vô-sự là tinh-tấn
còn thuyết làm thinh ấy pháp-minh
hởi bạn tu-hành xin nhớ lại
học cho mình tu cũng cho mình TỨ-THOÀN
192-Nằm mà không ngũ; ngũ mơ-màng
ngồi dậy thì dòm dưới đáy hang
đi tới đi lui nghiềm thác-thược
đứng như đứng bóng gọi tham-thoàn TỨ-LIÊN-HƯỜN
[ 1 ]
193-Tu-hành phải rõ chổ tham-thoàn
đi đứng; nằm ngồi;tánh lặng-trang
trưa-tối vận-trù; thần-nhập-thất
mơi chiều thâu-liểm; khí vào hang
thần hay phản-bổn ngừa tư-lự
khí-dưỡng hạo nhiên tránh rộn-ràng
giả điếc giả ngu kềm động-tịnh
bền lòng chặt-dạ bước lên đàng.
[2 ]
194-đàng đạo là đàng ở giữa tâm
tâm hay thanh-tịnh tánh hay cầm
làm thinh tức thị là vô-thượng
vô-sự từ-nhiên ấy thậm-thâm
tai lóng đơn-điền cần thủ-nhứt
mắt-nghiềm trung-khiếu định nam-châm
một-niềm ngay-thật sau như trước
đạo tại thân-trung thiệt khỏi lầm
[ 3 ]
195-Tầm kiếm tư-bề nhắm uổng công
giữ sao tâm tánh vẫn cân-đồng
ở đời tráo trở trăm phần có
học đạo trau-giồi một chữ không
ai giỏi tranh-đua long hổ-hội
mình lo phụng-dưỡng chủ-nhơn-ông
như thuyền vượt biển om lèo-lái
vững bụng an-lòng vượt cỏi đông
[4 ]
196-Đông tây nam bắc chẳng nên màng
cứ giữ tâm-trung một chữ an
đừng sợ đừng sợ đừng nghi là dũng-mảnh
không lo không lự ấy thanh-nhàn
nhiêu-dung có thưở trừ tam-nghiệp
nhẫn-nhục phòng khi hoá ngũ-quan
chớ-ỷ công dài cùng đạo tột
tu-hành phải rõ chổ tham-thoàn TOẠ-THOÀN
197-Tý ở cung ly giữ định-an
ngọ về cung-khảm giữ tâm-nhàn
mẹo lo vận-động làm công-quả
dậu chực Tôn-sư giáng mở-đàng NGŨ-LIÊN-HƯỜN
[ 1 ]
198-Công-phu yếu-quyết tại nơi ngồi
như thể tiểu đồng chụm nước sôi
cẳng tréo kiết-già kềm nhị-khí
tay nghiềm tam-muội giữ ba-ngôi
tai nghe trung-khiếu hoà tâm-thận
mắt ngắm huyền-quang kín miệng môi
sau trước im-lìm như chết giả
biết đâu rằng nữa biết đâ thôi.
[ 2 ]
199-biết đâu rằng nữa biết đâu thôi
muốn biết nữa thôi rán tinh-ngồi
ngồi lọc cái thanh mà tự-giác
ngồi xem chổ khuyết đặng vun-bồi
đừng cho tình dục quen lừng lẩy
chớ để oan-gia kéo dập-dồi
ai giỏi ngồi lâu thì hiệu-nghiệm
ví bằng dục-tốc dạo suy-đồi
[ 3 ]
200-Ví bằng dục-tốc đạo suy-đồi
cái phép toạ-thoàn khó lắm ôi
tánh vẫn lao-chao thần vẫn-loạn
tâm còn vọng động quả còn nhồi
ngồi mà vọng-động; ngồi thêm mỏi
tịnh luống lao-chao; tịnh chẳng rồi
năm-tối ngồi hoài; ngồi tới chết
chết rồi hiển-hích hưởng chè xôi.
[ 4 ]
201-Chết rồi hiển-hích hưởng chè xôi
cười kẻ bôn-chôn dục tốc ngồi
chớ ỷ pháp tài xua tín ngưỡng
phải tường động-tịnh; cốt trau-giồi
ngồi cân điều-tức; ngồi không mỏi
tịnh-dưỡng tinh-thần; tịnh chẳng thôi
tý-ngọ khác nào như mẹo-dậu
tuồng chi day-trở một đôi hồi.
[ 5 ]
202-Tuồng chi day-trở một đôi-hồi
ngưng vậy tịnh ngồi mãi mãi thôi
giữ tánh nghiêm-trang chờ hiệu nghiệm
cầm tâm thanh-tịnh để vun-bồi
đừng cho lục-tặc hùa sanh-sự
chớ để tam bành xúm cạy môi
học đạo trọn gìn cho chi-đạo
công-phu yếu-quyết tại nơi ngồi