DIÊU TRÌ KIM MẪU

   Lòng thành kỉnh khẩn cầu vọng bái,

   Biết  các  con  phận  gái  chưa  an.

      Thành tâm, MẸ phải chứng đàn,

Canh khuya dạy bảo con toàn thủy chung.

   Vì  thân  gái  không cùng vô phước,

   Mắc tội xưa chẳng được thảnh thơi,

      Xuống trần làm máy luân hồi,

Ăn  cay  nuốt  đắng trả  rồi  nợ  duyên.

   Mấy khi gặp Chơn truyền xuống thế,

   MẸ mới xin Ngọc Đế xuống truyền.

      Xuống trần độ kẻ tâm duyên,

Thiên đường trở lại thoát miền gai chông.

   Nhìn thấy trẻ trong vòng lao lý,

   Muốn các con một  ý  một lòng.

      Đừng ham mua bưởi bán bòng,

Nghĩa tình em chị  đem lòng ghen tương.

   Tình chồng vợ cang thường gây mối,

   Phải  mến  yêu  sớm  tối  có  nhau,

      Đừng mong cậy chỗ sang giàu,

Khuyên đừng so sánh vàng thau phụ tình.

   Sách có câu : Phu vinh thê ấm,

   Lại có câu : Tu  thắng  ngô gia.

      Xử sao trên thuận dưới hòa,

Xướng tùy trọn đạo gần xa tỏ tường.

   Xa những kẻ buôn hương bán phấn,

   Ỷ  chồng thương xô lấn  dọc ngang.

      Dầu chồng sanh thói lăng loàn,

Thay đen đổi trắng làm đàng mây mưa.

   Noi  tiết  phụ  đời xưa thanh sử,

   Sách có câu : Hiền nữ kỉnh phu.

      Gái nên tiết vẹn ngàn thu,

Dữ  hung  sau  bị  mưa mù sương sa.

   Nhìn  thấy  trẻ  chan hòa giọt lệ,

   Bởi quá thương con trẻ chẳng lo.

      Chẳng lo sợ chẳng gặp đò,

Ráng làm sao đặng khỏi lò dương gian.

   Chị  với  em  hiệp  đàng  chung sức,

   Yêu mến nhau cho được thấm duyên.

      Chị đau em luống than phiền,

Em  dầu  đau  khổ  chị  liền  xốn  xang.

   Người cách mặt đượm tràn nước mắt,

   Vắng chị em khá nhắc khá thương.

      Thương nhau trong cảnh đoạn trường,

Chừng nào đến chốn Thiên đường mới yên.

   Cuộc thương hải tang điền thấy khổ,

   Khắp bốn phương nhiều chỗ họa tai.

      Thần Tiên xem thấy châu mày,

Đói  cơm  ai   giúp,  thi  hài  ai  chôn.

  Người vô phước linh hồn đâu được,

  Chốn Tây phương hưởng phước Thiên Thai.

      Con ôi ! Giữ  da nhớ  hoài,

Giã  con  ở  lại, Thiên  đài  MẸ  lui.

                                               THĂNG.  

* * * * * * * * *

DIÊU TRÌ KIM MẪU

      Mặt trời lố mọc nhành dương,

Mưa sa lác đác mùi hương nực nồng.

      Thấy con trần thế có lòng,

Thành tâm cầu khẩn MẸ hồng vãng lai.

      Dạy con để dạ nhớ hoài,

Mai sau về chốn Thiên đài chung vui.

      Hễ con biết Đạo biết mùi,

Biết trau sửa tánh biết giồi nết na.

      Biết con là phận đàn bà,

Biết lời ăn nói thiệt thà hiền lương.

      Biết dùng dưa muối rau tương,

Biết lo tụng niệm, biết đường tu thân.

      Chớ nên quyến luyến hồng trần,

Chớ  nên  tham  phú  phụ  bần  rẽ hai.

      Chớ cho tình lợt duyên phai,

Chớ vong nghĩa cũ, chớ hai tấm lòng.

      Có chồng trọn nghĩa cùng chồng,

Đắng cay phải chịu mặn nồng phải cam.

      Làm sao phải gái nhà Nam,

Phải gìn đạo đức, phải ham tu hành.

      Phải lo hai chữ sanh thành,

Phải thương cha mẹ nhọc nhành buổi xưa.

      Phải cần sớm tối cùng trưa,

Phải  lo  tu  niệm  quê  xưa  đặng  về.

      Hồng trần cõi tạm chớ mê,

Sao bằng Tiên cảnh là quê hương mình.

      Thấy con có chí đắc thành,

Cho nên MẸ phải nhọc nhành vì con.

      Dầu cho biển cạn non mòn,

Mấy  lời  MẸ  dặn  giữ  tròn  chớ  sai.

      Giã  con  ở  lại  trần  ai,

MẸ về Tiên cảnh Bồng Lai hưởng nhàn.

                                             THĂNG.

DIÊU TRÌ KIM MẪU

   Treo đai ngọc đền vàng Long Hội,

   Ớ   con  hiền  bước  vội  đài  sen.

      Con ôi ! Đây MẸ đốt đèn,

Gắng  đi  tận  đến  bệ  tiền  Trời  ban.

   Người làm việc gian nan lắm nỗi,

   Người thảo ngay sớm tối khổ đau.

      Ma vương chen lấn Đạo Cao,

Đốt đèn trí huệ, đừng nao tấc lòng.

   Nhớ hai chữ đại đồng nơi dạ,

   Rằng thệ đường một ngả không hai.

      Quyết đi tận đến kỳ khai,

Vào trường Long Hội gặp ngày định phân.

   Con dầu gặp trăm lần cay đắng,

   Nguyện với Thầy dìu dẫn giùm con.

      Chẳng cho đạo đức hao mòn,

Chẳng cho mực lộn với son đổi màu.

   Trống đã giục con nào lơi dạ,

   Thúc hối mau bươn bả kịp kỳ.

      Bóng đèn dẫn đến trường thi,

Lẽ  nào  con  lại  tách  đi  về  đời.

   Tay  rạch  đất  con  ôi  trẻ  nhớ,

   Ngước mặt lên phú có cao xanh.

      Con ghi nơi dạ làm lành,

Dốc lòng đoạt đặng bảng danh đại đồng.

   Nay con nắm ấn rồng Thượng Phụ,

   Ngậm phù linh đặng giữ lòng con.

      Trăm năm con cứ giữ tròn,

Nếu con bội tín, thân con tan tành.

   Nhớ Mẹ già cung xanh đợi trẻ,

   Tả tâm thơ thỏ thẻ bên con.

      Bài nầy MẸ chép bút son,

Để làm kỷ niệm cho con học đòi.

   Gặp cảnh khổ cho con bớt khổ,

   Dầu lao tâm ấy số tiền căn.

      Lời Thầy đã có dặn rằng,

Hữu chung hữu thủy đạo hằng đừng sai.

   Lòng con nguyện Cao Đài gắng sức,

   Diệt khảo lòng nắn đúc chí con.

      Ấy  là  bài  học  để  lòng,

Gặp khi nghịch cảnh long đong con phòng.

   Hễ quên MẸ, muốn trông thấy MẸ,

   Ngâm bài nầy có lẽ khuyên lòng.

      Dặn con nhớ giống nhớ dòng,

Nhớ cùng bạn đạo nhớ trong cảnh buồn.

   Tình anh chị thịt xương một loại,

   Hễ thương Thầy thì phải mến nhau.

      Biết rằng không phải rún nhau,

Mà Thầy đem lại đổi trao mối tình.

   Con thương MẸ con nhìn lấy nước,

   Ắt  lòng  con  phải  nhớ giống nòi.

      Nhớ rằng thảo chúa ngay tôi,

Khuông phò đạo đức phục ngôi đại đồng.

   Họa chữ Tâm trên dòng Thiên Nhãn,

   Cho Ma vương chẳng dám lăng loàn.

      Để con đường thẳng bước sang,

Khỏi  ai  trì  kéo  đặng  an  tinh  thần.

   Ve dáo dác xa gần rủ bạn,

   Nhớ chị em lai láng lòng trông.

      Nữ Nam coi  cũng một dòng,

Trên Thầy giáo hóa tấc lòng không sai.

   Ơn đức ấy con nay chạm dạ,

   Đặng con lo đền trả đức nầy.

      Mãn rồi  lại hiệp cùng Thầy,

Giáo Tông sắc mạng  tại nầy năm châu.

   Trời đã tối cung lầu trống đổ,

   Các thú chim tìm tổ nghỉ ngơi.

      Các con thì cũng đua bơi.

Kẻo khi trễ bước ắt thời tối tăm.

   Nguyện chí một dốc tầm chơn lý,

   Không sai lòng nãn chí người tu.

      Dầu cho mưa nắng dãi dầu,

Thân con phú có trăng thu soi giùm.

      Một lòng trọn thủy trọn chung,

Mực đen giấy trắng thệ lòng đừng sa

                                             THĂNG.

Trở lại Mục Lục