Đạt Ma Bửu Quyện Tập 5

HUỆ CẢNH NGỘ HUYỀN
Gẫm từ thuở mở mang Trời đất,
Đạo là đường chia chất âm dương.
Ông Lão Quân còn chẳng tỏ tường,
Song gắng gượng đặt tên là đạo.
Phật Tiên Thánh chia làm ba giáo,
Cũng dạy đồng lý ảo cuộc đời.
Thích Giáo thì niệm chữ Từ Bi,
Tiên Giáo lại gìn câu Cảm Ứng.
Nho Giáo dạy ở theo trung thứ,
Tuy ba nhà một chữ lý nhơn.
Cảnh hồng trần như ảo mộng phù vân,
Cuộc thế tục tợ thanh xuân vãng tiết.
Thương bấy kẻ trầm luân chẳng biết !
Xót cho người oan nghiệt không hay.
Chờ đến ngày trả nợ đền vay,
Xuống Âm Cảnh chịu rày báo quả.
Đau đớn lắm mấy ai rõ dạ !
Thảm thương thay những kẻ lạc đàng.
Mượn bút nghiên kỉnh khuyến vài hàng,
Khuyên nam tử nữ nhơn tỉnh giấc !
Cõi phù đồ muôn điều vật chất,
Há mê chi cho cực tánh linh.
Gẫm trò đời ảo hóa phù sinh,
Mùi tục lụy thêm tình cay đắng.
Bã vinh hoa nghĩ ra đã chán,
Vui chi mà đeo đẳng trần duyên.
Ba tấc hơi gặp buổi cơ miên,
Ô hô ! Đã lìa miền thế tục.
Cảnh ngộ ấy hết mong lợi lộc,
Phủi tay rồi một chút còn chi !
Muốn tiêu diêu tự tại vô vi,
Nên lập chí tìm thầy học đạo.
Thuyền Bát Nhã cánh buồm thả dạo,
Nước Ma-ha mượn rửa ráo lòng.
Nơi trần hoàn rày tính trả xong,
Tìm mới đặng Chủ Ông mặt cũ.
Phải cắt hồng trần tình ái thủ,
Áng công danh mây nổi màng chi !
Xin sớm mau tỉnh ngộ tu trì,
Tìm chánh giáo quy y Tam Bảo.
Tiên Thiên khí xoay vần Đại Đạo,
Chuyển pháp luân thấu đáo diệu huyền.
Soi thông mạch nước Tam Điền,
Chỉnh thấy trống tự nhiên một lẽ.
Buộc ngựa rừng vào cây thanh quế,
Nhốt khỉ vườn chớ để ra ngoài !
Mượn Hỏa Hầu nấu luyện nhiều ngày,
Rèn bửu kiếm dồi mài chờ thuở.
Nếu gặp việc chém đầu Bạch Hổ,
Dẫn Rồng Xanh vào ổ vô vi.
Khám điều hòa cung Khảm cửa Ly,
Cho nước lửa xông vầy hơi gió.
Diên hống lượt rộng đầy một chỗ,
Sửa Hậu Thiên nấu tỏ đơn thần.
Huệ tạng này lập đảnh xây lò,
Cho kết cấu nên châu bửu ngọc.
Trong bảy bữa trừng tâm vô dục,
Phải chìu theo tin tức khí hòa.
Thần hư vô gom lại một nhà,
Kết ba báu gọi là Triều Đảnh.
Muốn xây cất thì nền đắp sẵn,
Nhà cất xong liền dẫn thần vào.
Thần vào nhà cơ thể lao xao,
Kết Xá Lợi thai bào chín tháng.
Kim công đến giúp mình làm bạn,
Cậy Huỳnh Bà sửa dạng ngày đêm.
Lúc sanh hoa mừng đặng nhơn duyên,
Sanh thần tử phỉ huyền công quả.
Chứng vô sanh tuy mình khỏi đọa,
Rán ba năm nuôi nấng ẵm bồng !
Mừng từ đây tránh khỏi bụi hồng,
Vui rày đặng lên chầu Thiên Cảnh.
Về Tây Phang siêu phàm nhập Thánh,
Ông Lão Quân giác tỉnh mấy lời.
Gốc kiền khôn phân biệt đất Trời,
Mà Trời đất có ngày ran rã.
Kim Thân mình ngộ rồi đạo cả,
Sống đời đời chẳng hoại chẳng hư.
Chơn thân này sạch khí Thái Hư,
Bổn tánh đó sánh rày Tạo Hóa.
Khuyên thời nhơn rèn lòng tòng bá,
Gắng sức mình cho tỏ ngộ huyền cơ.
Cắt dây tình đừng ngại tuổi thơ,
Lìa cảnh tục sá chi tuổi trẻ !
Gương sáng rỡ muôn đời trọng thể,
Học lấy kinh vô tự vô vi.
Xét vô vi yếu lý không hình,
Kinh vô tự máy linh ẩn giấu.
Đạo huyền cơ tự mình ngộ thấu,
Thấu ngộ rồi dám tiết lậu sao ?
Vậy kính khuyên tỉnh ngộ mau mau,
Tu tinh tấn lần vào thanh tịnh.
Lòng thanh tịnh cơ Trời chỉ định,
Cầu chơn sư xuất hiện diệu huyền.
Gẫm xưa nay chư vị Phật Tiên,
Trước cũng bởi là người trần tục.
Nhờ ngộ tỉnh giấc mê hồ điệp,
Chứng vô sanh thoát kiếp luân hồi.
Nghĩ con người nào khác cơ Trời !
Suy cho thấu, đời thêm áo não.
Buổi thế tục dường tranh vân cẩu,
Kiếp người tợ mộng ảo tà dương.
Vui vẻ chi ăn uống sự thường !
Giết muôn vật thịt xương thể hiện.
Khác chi người húy tử tham sanh,
Vậy mà cho là vật dưỡng nhơn.
Ấy quả thiệt ỷ cường hiếp nhược,
Thầy Mạnh Tử bày lời thuở trước.
Nghe tiếng kêu ăn thịt chẳng đành,
Người đại nhơn đâu nỡ sát sanh.
Đứng quân tử phải xa nhà bếp,
Hễ là đạo lưu thanh khử trược.
Bỏ nẻo tà về chánh là hơn,
Dằn lục căn không nhuốm bụi trần.
Dứt khí dục, tham, sân, si, ái.
Phải ăn ở tròn nhơn tròn ngãi,
Nhơn ngãi tròn công quả mới cao.
Lòng Từ Bi mà dạ anh hào,
Có chí khí phải sao tinh tấn.
Đạo Bát Chánh noi theo trọn phận,
Hạnh Phổ Hiền rán tận kỳ tâm !
Tôn Ngộ Không nhờ đặng Định Nam châm,
Tám mươi mốt động yêu thầm bái phục.
Nên trừ ý vì đời như nước đục,
Mình lóng trong mới thấy hột minh châu.
Xưa Phật Tiên nhờ giác ngộ thành mau,
Nay sanh chúng bởi tối mê phải đọa.
Việc tu hành phải bền chí cả,
Chí cho bền nhớ ngả công phu.
Niệm Di Đà theo hữu vi lâu,
Luyện tâm pháp nhờ mau bởi tịnh.
Hữu chí cánh thành lời thức tỉnh,
Lên non cao tìm cảnh diệu huyền.
Rán trường chay tập luyện chờ duyên,
Chứa âm đức lòng thành bố thí.
Nhờ ơn Phật minh sư hiện chỉ,
Ngộ đạo mầu mới phỉ công tu.
Vào Niết Bàn quí biết là bao,
Lên Cực Lạc vui sao kể xiết !
Nam mô Phật cầu người trần thế,
Tỉnh tâm tu gặp đạo diệu huyền.
Rảnh canh khuya viết tháo ít thiên,
Cầu bá tánh bình yên niệm Phật.

Nam mô A Di Đà Phật
Phật Tử : MINH TÁNH.

                                                                  Trở Lại Mục Lục